Xu thế phát triển kiến trúc chung cư nhiều tầng và cao tầng trên thế giới (P1)

Trong những hội nghị quốc tê’ gần đây về xây dựng đô thị đều nổi bật lên vấn đề bùng nổ dân số ở các thành phố. Riêng ở các nước vùng nhiệt đới và các nước chậm phát triển, tốc độ tăng trưỏng dân số còn mạnh mẽ hơn bao giờ, ở cả thành phố lẫn nông thôn.
Trong khi giải quyết những vấn đề nhà ở và xây dựng thành phô ở các nưổc thế giới thứ ba thuộc vùng nhiệt đối, bất cứ một loại hình kiến trúc nào được tạo ra đều cố gắng hướng đến khả năng cho phép chủ nhà có thể tit tổ chức không gian ở theo cách riêng của mình, phù hợp nhiêu nhất với điêu kiện khác nhau về ý thích và hoàn cảnh. Một trong các đề xuâ’t quy hoạch tổ chức khu ở thành phố của một số kiến trúc sư nổi tiếng thế giối là cần nâng cao mật độ cư trú bằng cách áp dụng rộng rãi kiểu nhà ở nhiều tầng, cao tầng, kêt hợp đan xen với nhà ỏ thấp tầng mật độ cao (khoảng 20 – 30%).
Đi đôi với việc kiến tạo những khu đô thị mới ở vùng ven đô, người ta đã bằng mọi cách làm giảm bớt mức tập trung dân số ở khu trung tâm để giải tỏa những sức ép đã quá tải ở đây. Trước tiên bằng cách xoá bỏ những khu ổ chuột để thay thế bằng các không gian cây xanh, hồ nưốc, quảng trương tạo được những lá phổi – khoảng xanh nho nhỏ trong nội thành. Ở khu vực trung tâm cũng sẽ xen cấy các công trình cao tầng vổi mật độ hạn chế, có tính đến môi trường vi khí hậu lành mạnh. Đây cũng là một kinh nghiệm qúý: trong thòi kỳ đầu đô thị hóa phát triển đã phải tính đến ngay sự giữ gìn môi trtíờng sạch cho khu trung tâm. Đồng thời các căn nhà hàng phố truyền thống cũng cần được khôi phục để giữ được các nét riêng di sản kiến trúc của đô thị cũ hoặc tăng giá trị của chúng bằng sự cải tạo nâng cấp các kiến trúc ở mặt phố, không chế độ cao, khôi phục các khoảng sân trong, tạo các mặt hồ, khoảng xanh rộng để lấy gió mát tạo cảnh quan mới cho toàn mặt phố… Các chung cư cao tầng có hình khôi lốn nên nằm lùi xa mặt đường để cho ta hình ảnh của sự cộng sinh trong phát triển, nhằm đáp ứng nhu cầu vệ sinh và sự không ngừng tăng trưởng của khôi dân cư ở đây.
Ở Việt Nam, nói chung là nhà ở cao tầng chưa phát triển mấy, mối có ở một sô ít ở thành phố (Hà Nội, Hồ Chí Minh). Việc đưa dân cư vào sông trong các nhà ở cao tầng mới chỉ là giai đoạn bắt đầu thí điểm ở Việt Nam. Trong khi đó ở các nước ngay trong khu vực Đông Nam Á, nhà ở cao tầng mọc lên như nấm, phát triển rất nhanh. Đấy là điểu kiện tốt để Việt Nam học hỏi và tham khảo.
Những năm gần đây, kiến trúc được xem như là một sản phẩm to lớn nhất mà loài người có thể sản sinh với cả ý nghĩa vể quy mô các đô thị và sức mạnh tinh thần của nó, nhất là khi con người bước vào thiên niên kỷ thứ ba vói ý thức rõ ràng hơn về tương lai – kiến tạo một hành tinh chung vối sự thúc đẩy của thông tin, giao thông cao tô’c và năng lượng mói …, đồng thời bảo toàn được tính đa dạng của văn hóa làm nền tảng cho tính độc đáo của mỗi dân tộc, cộng đồng và cá nhân. Hơn bao giờ hết, vấn để kiến trúc trong mối quan hệ ràzig buộc tự nhiên vào mỏi trường sinh thái và khí hậu lại trở nên cấp thiết đến như vậy. Không ít các nhà chuyên môn kêu gọi một ịiền kiến trúc mới bảo đảm các nguyên tắc phát triển bền vững bằng mô hình mới của đô thị và khu
cư trú, bảo đảm sự quan hệ hài hòa trong mốì quan hệ con người – xã hội – thiên nhiên.
Một nền kiến trúc có tương lai là một nền kiến trúc khai thác những yếu tô’ truyền thống về lôì sống hài hòa với môi trường, khí hậu. Bản sắc, lối sống của văn hóa đặc thù chưa đủ mà CÒ11 cần phải khai thác được các chất liệu tương lai trong sáng tác của kiến trúc sư. Đó là sự tổ chức các hình thức đô thị mói trên cơ sở các công nghệ sạch được phát triển trên nguyên tắc hài hòa và tái tạo lại môi trường thiên nhiên, bảo đảm được lối sống cận bằng giữa các nhu cầu mới của loài người mà vẫn tôn trọng các giá trị văn hóa, đạo đức. Những vấn để đó có tầm quan trọng đặc biệt vối châu Á nói chung và với Đông Nam Á nói riêng khi mà sự tăng trưởng kinh tế đi trưốc nhiều so với các chính sách quy hoạch, còn trong quản lý đô thị thì tình trạng đô thị hóa ngẫu nhiên, thiếu kiểm soát và bất hợp lý vẫn là không tránh khỏi, với hậu quả lâu dài khó cứu vãn.
Chúng ta hãy cùng nghiên cứu một sô giải pháp quy hoạch, bố cục, tổ hợp không gian và thẩm mỹ của một số công trình kiến trúc tiêu biểu, đã được xây dựng và sử dụng ở miền nhiệt đới nói chung với mong muôn tìm hiêu các mõ hình thích hợp cho sự phát triển đô thị nhiệt đới, phù hợp vói môi trường sinh thái, địa lý, khí hậu Đông Nam châu Á. Chỉ trên cơ sở thấy được tầm quan trọng của các giải pháp kiến trúc có sự khuyên khích đề cao loại cấu trúc nhạy cảm vổi môi trường sinh thái và khí hậu, chúng ta mới có thể cùng nhau xây dựng được các mô hình đô thị bền vững cho tương lai.
Hồng Kông là khu vực phát triển sớm nhất châu Á có những kinh nghiệm rõ ràng về sự phát triển các thành phố ít hiệu quả về tổ chức không gian, hiểu theo nghĩa đã đánh mất bản tính riêng biệt về khí hậu, truyền thông văn hóa. Kiểu tổ chức đô thị du nhập từ Mỹ vối các tòa nhà tháp chọc tròi chen chúc đã có những kết luận: “nó là những cái hộp giống hệt nhau từ Tây sang Đông”, đã phá võ sự liên kết vốn có giữa con người với thiên nhiên và con người vối con người.
Khu Bắc Hồng Kông, Island là ví dụ điển hình về sự khai thác đất đai tối đa- cho các nhà kinh doanh đô thị này. Toàn bộ diện tích được phủ kín các nhà tháp với XU hướng chen lấn ra biển, đã che lấp hoàn toàn gió mát từ đại dương. Khoảng cách giữa các tháp quá nhỏ tạo thành các khe hỏ tối tăm cho người đi bộ, kết quả là cư dân cư trú từ tầng 10 trở xuống không nhận được ánh sáng mặt trời lọt tới. Toàn bộ các khu nhà này đều phải dùng điều hòa nhiệt độ và chiếu sáng nhân tạo, đã thải ra một lượng khí độc hại khổng lồ cho thành phố và cư dân quanh vùng bởi hiệu ứng lồng kính của kỹ thuật
điều không,cộng vổi sự mất vệ sinh do sự sinh sản nhanh chóng các loại ký sinh trùng khi môi trưòng thiếu ánh sáng mặt trời.